Sổ Tay Thuờng Dân Tuởng Nang Tiến

ÐUỜNG VÀO ÐẤT THÁI

Tôi ra phi truờng Los Angeles dể di Thái Lan với một bộ quần áo xám nhạt mặc trên nguời và một cái va li Samsonite nhỏ xách ở tay. Nếu cuộc dời là một cuộc khiêu vu giả trang và chúng ta, dôi lúc, vẫn phải "giả dạng" chút dỉnh vì lý do này hay lý do khác thì tôi là một thằng hoá trang quá tệ! Trông tôi vừa trịnh trọng, vừa lố bịch - cung lố bịch và trịnh trọng nhu thái dộ của tôi suốt chuyến di, và nhu . tựa dề của cái bài viết luộm thuộm thổ tả này.

 

Truớc dó, cung dã có một hai lần vì chuyện áo com nhiều nguời dã ân cần khuyên nhủ tôi nên khoác một bộ dồ lớn vào nguời khi di xin việc. Chiều dời, và chiều nguời tôi dã làm nhu thế nhung chỉ duợc dộ vài phút là tôi dã cởi vội nó ra (vứt ngay vào một xó) với ý nghi rằng không có việïc làm thì thôi chứ chả tội gì mà phải dóng khung khổ sở nhu thế - dù chỉ là giả vờ dóng khung chỉ dộ nửa ngày.

Tôi còn tin chắc chắn rằng diều cản trở lớn lao nhất cho chuyện tình duyên gia dạo của tôi không phải chỉ vì tôi luôn luôn rỗng túi mà còn vì số tử vi của mình "không có cung mặc dồ lớn". Ít nhất thì cung dã có một lần, tôi và một nguời con gái hang hái bàn tính chuyện hôn nhân. Chúng tôi dã di xa dến dộ nghi dến bạn bè ai sẽ là phù dâu, ai sẽ là phù rể; hôn lễ sẽ cử hành ở chùa hay ở nhà thờ . Nhất nhất tôi dều chiều theo ý của nàng. Mọi chuyện ổn thoả tới cỡ mà tôi có cảm tuởng nhu là chỉ vài phút nữa thôi, chúng tôi có thể "dộng phòng hoa chúc" - ngay tại bang sau trong cái xe cà khổ của tôi thì nàng bỗng nhắc dến bộ complet mà tôi phải mặc vào ngày cuới, và diều này dã khiến tôi rẫy nẩy lên y nhu dỉa phải vôi . Chuyện tình thắm thiết của chúng tôi, tất nhiên, trở thành thảm thiết ngay sau dó.

Chúng ta dang sống trong một thời dại và một thế giới mà thỉnh thoảng vẫn còn sót lại vài ba cô gái chịu lấy chồng chỉ vì tình yêu nhung chắn chắn không cô dâu nào (cùng ông bà, cha mẹ, chú bác, cô dì, em út . của nàng) chấp nhận một chú rể mặc quần jean và áo pull over trong ngày cuới.

Tôi cứ khang khang dứng về phía những kẻ không duợc cuộc dời chấp nhận nhu thế, nhất dịnh không chịu làm hoà với cuộc dời thổ tả này và tin tuởng rằng mình cứ . bảnh nhu thế mãi. Tôi lầm, Giời ạ!

Ngày hôm ấy, trong restroom của phi truờng Los Angeles, tôi nhìn vào guong và bắt gặp rõ ràng mình dang mặc complet. Má oi - tôi chết duợc vì nguợng, vì buồn và vì thất vọng về mình. Tôi bẽn lẽn mỉm cuời, cùng với ý nghi an ủi guợng gạo là tôi mặc veston coi . cung duợc - ít nhất thì cung duợc hon cả dống thằng, dù quên dể ý coi dó là những thằng nào!

Coi, rõ ràng là tôi giả dối và luờng gạt cả chính mình. Vấn dề thực sự không phải là tôi mặc dồ lớn coi có duợc hay không mà là tại sao tôi phải làm nhu thế chứ? Bộ Thái Lan là chỗ dữ dằn hung bạo tới cỡ mà khi tới dó nguời ta phải giả dạng hoá trang cho ra vẻ dàng hoàng lịch sự nếu không thì mất mạng hay sao? Nếu dúng nhu vậy thì tôi có lý do dể tha thứ cho một lần lầm lỡ của mình, và dể biện minh cho cái tựa dề (nghe rất có vẻ tiểu thuyết duờng rừng) là Ðuờng Vào Ðất Thái

này. Sự thực, tiếc thay, không hoàn toàn nhu vậy. Nó kỳ cục hon nhiều.

Nói tình ngay thì nguời Việt chua có ai mang tiền dến Thái Lan dể dầu tu, cung không mấy ai dến dây nhu du khách. Dân tộc Việt không giàu và cung không có cái diễm phúc dó. Tùy theo thời gian, không gian (nghia là diểm khởi hành) mà nguời Việt tìm dến Thái Lan một cách gian nan và phiền toái khác nhau. Có lẽ vì vậy mà nguời Thái chua bao giờ tiếp dón nguời Việt ghé qua nuớc họ một cách vui vẻ, dàng hoàng và tử tế.

Dù không có mặt trong doàn tùy tùng của vua Gia Long, khi ông chạy dạt vào Thái Lan nam 1783, tôi vẫn tin chắc chắn rằng vị tiên vuong của triều Nguyễn dã không hề duợc hoàng gia Thái tiếp dón bằng nghi lễ dành cho quốc khách. Một tram sáu muoi mốt nam sau, nam 1954, thêm một mớ nguời Việt tị nạn cộng sản chạy dến Thái Lan. Ðám nguời này cung không có uy thế gì hon vua chúa của mình dể có thể duợc niềm nở dón chào. Sau cái biến dộng nghiệt ngã 1975 thì "cả nuớc Việt Nam" ào ạt nhào qua nuớc Thái dể xin tị nạn. Tôi theo chân dợt nguời Việt dông dảo này dến Thái, lần dầu, vào nam 1980.

Tôi dến Thái Lan tả toi, ủ dột nhu một cái mền bông ngấm nuớc. Ðây là một chuyến di ê chề và buồn thảm . Sự dã man, hung bạo của nguời Thái dối với dân tộc Việt dã khiến cho nhân loại phải chau mày ái ngại.

Tám nam sau, từ Hoa Kỳ, tôi trở lại Thái Lan. Tôi di tìm một nguời bạn dã tham gia vào những hoạt dộng của một tổ chức chính trị hải ngoại và bị coi nhu là thất tung ở vùng tam biên Thái - Miên - Lào. Chỉ có thế thôi mà dã khiến cho tôi lo lắng dủ thứ truớc lúc khởi hành. Và chỉ cần nghe một nguời xúi dại là nên mặc veston khi vào dất Thái (cho nó có vẻ là du khách) là tôi nghe lời ngay tức khắc.

Tôi sẽ xấu hổ về chuyện này cho tới chết. Chứ cái gì dã khiến cho những kẻ sinh sống lâu nam ở hải ngoại nhu tôi trở nên bi quan và nhút nhát dến thế. Cùng là duờng vào dất Thái mà sao khi khởi hành từ Việt Nam thì nguời Việt lại lạc quan và can truờng thế? Họ ào ạt ra di bằng mọi giá, bất chấp mọi hiểm nguy, không dếm xỉa gì dến cả một dại duong bao la hãi hùng truớc mặt. Lúc di ham hở quyết liệt bao nhiêu thì khi trở lại rụt rè e ngại bấy nhiêu!

Chính thái dộ này của tập thể nguời Việt hải ngoại dã biến Thái Lan thành một vùng dất huyền thoại, một can nhà . có ma - noi mà "kháng chiến" hay "phục quốc" gì dó chỉ là chuyện riêng của vài nhúm nguời. Tất nhiên, họ không làm duợc việc. Và họ bị qui trách nhiều tội danh khác nhau. Có nhóm bị du luận cho rằng dã lợi dụng lòng tin của dân chúng dể lập "công ty kháng chiến ma" với mục dích trục lợi, có nhóm bị tình nghi là dã dựng nên những tổ chức kháng chiến nhu những. cái bẫy dể lùa những nguời yêu nuớc vào vòng lao lý. Những lời cáo buộc nghe tuy hoi hàm hồ và khôi hài nhung không phải là hoàn toàn vô can cớ.

May mắn là duờng vào dất Thái không phải là con duờng duy nhất cần phải buớc qua dể di về. Chúng ta có thể trở về bằng nhiều con duờng khác, giản tiện và ít hiểm nguy hon. Vấn dề còn lại, từ dây, không còn phải là di duờng nào mà là di ra sao. Chính thái dộ của chúng ta mới là yếu tố quyết dịnh cho chuyện thành bại trong việc mở một lối về, dể góp sức với những nguời còn ở lại, dua quê huong dân tộc ra khỏi cảnh lầm than ... Ðiều thực sự cần chỉ là sự quyết tâm và chính tâm. Và dó vẫn là diều chua thấy có trong tập thể nguời Việt hải ngoại.